CÔ ĐƠN



Cô đơn của một đứa trẻ đơn giản là lúc bên cạnh chúng không có ai.
Nhưng cô đơn của người trưởng thành lại là lúc đứng giữa vạn người vẫn thấy tim mình lạnh.

Chúng ta hoàn toàn không biết mình lớn lên cho đến một ngày nhận ra mình suy nghĩ nhiều hơn trước, nhận ra đôi mắt mình ít ồn ào hơn trước, nhận ra đôi môi mình mỉm cười vì vui không còn nhiều như trước, và nhận ra lâu lắm rồi gò má mình chẳng có thứ gì chảy ướt nó đi...

Những người lớn vào đời với một nỗi cô đơn, và sống từng ngày để đem mình ra trả giá. Cứ ước là trẻ con, rồi muốn mình là tượng đá.
Nhưng rồi có ai tránh được mình phải lớn lên không?

Nguồn: Lạc Hi

Không có nhận xét nào